Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

Thư của Nguyễn Văn Chưởng người sắp bị tử hình oan gửi Mẹ

  
Biệt giam  Trần Phú.
Hải Phòng ngày 07/04/2009

 Mẹ và đại gia đình kính mến! Con ở trong này bây giờ cố gắng  cải tạo thật tốt để không  khỏi phụ công mẹ dạy bảo nhưng con là mình bị oan nên nhiều lúc bức xúc lắm mẹ ah. Con sẽ luôn giữ gìn sức khỏe thật tốt và nghe lời Ban giám thị sẽ không hát to nữa đâu.
  Mẹ ơi, dạo này con thấy mẹ gầy quá vậy, mẹ phải tin vào con, tin vào nghị lực của con mẹ a, con ở trong đây luôn cố gắng viết đơn  gửi mọi nơi để mong tìm người tài đức giúp đỡ con qua cảnh oan trái này mẹ a. Mẹ ơi, thời gian gặp mặt ít quá nên con không nói chuyện nhiều được với mẹ nên chắc mẹ cũng chưa hiểu được tại sao con không có tội mà lại nhận tội  về mình phải không mẹ? Con xin nói sơ qua để mẹ hiểu cho con chứ con cũng đâu phải là người ngu đần hay ăn vàng ăn bạc của người ta mà con mới nhận tội về mình.
  Khi con đang ngủ nhờ nhà thằng em con quen vì con và Bảy  chưa tìm được nhà trọ nên ở đấy. Vào lúc khoảng 1h sáng  có một tốp người mặc quần áo bình thường nói là công an phường đến kiểm tra hành chính, bọn con đã đưa hết giấy tờ ra cho họ  nhưng giấy tạm trú của con ở phường khác nên họ nói là bắt bọn con  lên phường và họ trói con bằng dây thắt lưng, vòng tay ra sau và họ bắt tất cả bọn con đi, họ gọi Taxi  đến và bảo  lên số 9 Hồ Xuân Hương. Con cứ tưởng đấy là chỗ công an phường cơ, nhưng đến nơi con mới biết đó là công an thành phố  và một người trong số họ bảo con là mày nhìn xem đây là đâu, con nhìn theo tay người ấy chỉ thì thấy tấm bảng  đề H88 xong họ lại hỏi con có biết Thanh "Già", Nga "Thọt", Phương, Hoàng không? con bảo là có. Con nói là Thanh có quán bán hàng gần nhà con thuê cũ còn Nga "Thọt" con cũng biết, Phương thì nhà ở Đông Hải, Hoàng thì ở Khâm Thiên-  Hà Nội. Vì con nghĩ Phương là chị gái thằng Trường  có người yêu tên Hoàng  thường ở chỗ anh Thanh nên con nói vậy. Thế là họ đánh con tới tấp, không để con nói được câu nào nữa, họ thôi đánh con  thì con mới thở được và nói là sao các chú đánh cháu? Cháu có làm gì đâu? và họ nói "Không làm gì thì tao mới đánh chứ làm gì thì đã không bị đánh"  và họ lại tiếp tục đánh con tiếp và dùng còng số 8 treo cánh vắt tay (treo cánh tiên)  chỉ có 2 đầu ngón chân cái chạm xuống đất, con lúc này gào lên: " Lý do gì mà các người đánh tôi, pháp luật là như vậy hả..??"  Được khoảng 15 phút họ cho con xuống và ngồi ở ghế, dùng xích chó xiết, quấn chặt người con vào ghế xong rồi sỏ cùm que nóng vào chân con, xong tất cả rồi 1 người trong số họ mới hỏi con: " Mày biết mày bị bắt vì lý do gì không?" con trả lời là cháu không biết, sao cháu lại bị bắt? và còn  lại bị đánh nữa? thế là người ấy nói là :"Mày bị bắt vì giết người ở Đình Vũ", Con lúc đó không biết là ngày bao nhiêu và vào thứ mấy nên con hỏi là: "Thế hôm đó là ngày bao nhiêu? và vào thứ mấy?" để con xem mình đang ở đâu vào ngày hôm ấy và họ nói là:"Hôm 14 và vào thứ 7", con lúc đó mới nghĩ ra là hôm đó con ở quê nên con bảo họ là "Ngày hôm đó cháu về quê vào chiều thứ 7 đúng hôm 14" và con có nói con đi cùng với thằng Trường về và kể đi  chơi ở những đâu nhưng họ đã không nghe con giải thích và cũng không ghi lời khai của con, không xác minh ở quê xem con nói có đúng không. Nhất là thằng Trường  cũng bị bắt cùng với con và cả cái Bảy, hai đứa nó đều biết chắc và nhớ vì ngày gần đây nhưng họ đã không làm như vậy, chỉ mỗi một câu là mày phải nhận, con bảo là:"Thú thực là cháu không giết người và hôm đó cháu ở quê Hải Dương cách chỗ xẩy ra vụ án đến 30 cây số". Con nghĩ trình bày như thế chắc họ phải xác minh vì trong vụ án bắt nhầm người là điều bình thường, nhưng đây họ không làm như vậy, cũng không muốn nghe những gì con nói. Thế là chân họ đạp, giận xuống xiềng nên xiết rất mạnh vào mắt cá chân, con rất đau, kêu gào thảm thiết, ngất lên ngất xuống  không biết bao nhiêu lần. Con nói đi nói lại là " Cháu không giết người, các chú bắt nhầm người rồi các chú đi xác minh hộ cháu, cháu van lạy các chú", họ cười như những con quỷ chứ không phải công an. Vì họ không mặc đồng phục công an, bắt đầu chửi rồi đánh đủ mọi kiểu từ gậy gỗ rồi đạp, giận xiềng, xiết đạp xích, đấm, tát, lấy đầu gậy tre chọc thẳng vào giữa ngực. Chán tay tất cả lại dừng, họ lại hỏi con :" Thế mày đã chịu nhận chưa hay là còn phải đánh nữa?". Con bảo họ là con có giết người đâu mà nhận tội làm sao được, sao các chú không hỏi xem  và đi xác minh cháu  nói có đúng không,  và họ lại hỏi con "Thế mày biết thằng nào giết người" con bảo là "Cháu biết làm sao được, cháu có giết người đâu mà cháu biết", thế là họ bảo "Thế thì mày thành thằng giết người" xong họ lại tiếp tục đánh đập, tra tấn nhục hình con, con thì vẫn kêu gào là oan " Có ai cứu tôi với, tôi bị oan, luật pháp ở đâu vậy" thế là họ lấy luôn đôi tất ở đâu nhét vào mồm con, và con không kêu , không nói được nữa xong họ lại treo cánh tiên họ bật điều hòa thật lạnh và dùng những đòn nhục hình, bỉ ổi vào bộ phận sinh dục của con và họ lại đấm, tát con lúc này máu mồm con đã hộc ra nhiều thậm chí đái hết ra sàn nhà vì những đòn thâm hiểm. Con cũng không theo ý họ  là nhận tội  vì con đâu có giết người mà phải nhận tội. Thế là họ bảo: "  Mày dắn lắm nhưng không chịu lâu được đâu, hôm nay kiểu này, mai còn nhiều kiểu khác, mày không nghe lời tao thì còn nhiều cách để bắt mày phải nhận tội". Thế là họ đi ngủ, cũng tại trong phòng đó, họ phải đắp chăn cho đỡ lạnh, còn con mỗi cái áo sát lách mỏng và cửi truồng vừa lạnh vừa khát, xin nước uống thì họ cho có một chén bé, xin chén nữa thì bị nhổ nước bọt vào mặt. Lúc này rơi vào lúc 5h sáng . Đúng 7h sáng  họ dậy lại tiếp tục đánh con tiếp đến hơn 11h trưa họ thôi và ông S trung tá  ngồi nhìn con bảo là " Địt mẹ mày cố tình bố cho mấy con đàn bà đánh vợ mày cho lòi mẹ con mày ra" còn ông P thượng ý bảo " Mày có em trai hả nó không khóc như mày đâu mày muốn nó mất một trong hai chân à". Còn một người con không biết tên nhưng chắc ở gần nhà mình ở Hải Dương bảo là "Mày tưởng nhà mày tao không biết à, mẹ mày đang ở nhà, có một mình chứ gì?" và còn nói, chử, đe lẹt nhiều lắm nhưng con không nhớ hết lời bọn họ nói, con không tin là họ dám động đến nhiều người dân vô tội như thế. Đến cả đứa trẻ chưa chào đời mà họ còn định cướp mạng sống của nó từ trong bụng mẹ nó! Rồi họ nói nhiều và con cũng rất hoảng, con nghĩ đến mẹ, em trai, cái Bảy và con của con. Con nghĩ rằng con đã được sắp đặt trước để thế thân cho thằng giết người, một kẻ giám làm, không dám chịu.
 Họ đã nói rằng " Mày muốn thành một con người hay bị đánh như con súc vật và cả người nhà mày nữa, loài súc vật nó còn biết thương nhau mày nghĩ lại đi"  Con bảo là cháu không giết người cháu có biết chi tiết gì mà khai đâu. Thế là họ nói rằng " Không biết thì để tao hướng dẫn" và ông N trung tá hướng dẫn tất cả những chi tiết vụ án, một người khác thì kẻ vẽ sơ đồ để con biết. Một người khác thì chìa hai bản cung của thằng Hoàng "đen" và thằng Trung ra, bảo chúng nó khai hết rồi, nhận hết rồi, mày nữa là xong. Con lúc đó mắt hoa trả đọc được gì từ 2 bản cung đó, xong tất cả rồi con được họ tháo mọi thứ ở trên người xuống cho uống nước và có 1 người chụp ảnh rồi đưa vào trại Trần Phú chiều 30/07/2007.
 Nhưng vào trại do những vết thương quá nặng nên thủ tục nhập trại mất nhiều thời gian và phải khám qua vì còn viết các vết thương, con vào phòng P trong tình trạng bị thương như người sắp chết, không thể tự nằm  hoặc đang nằm mà ngồi dậy, đang ngồi mà muốn dậy thì phải dựa vào tường, tay không tự cầm nổi thìa ăn cơm và bút viết. Trong mấy ngày đầu con cũng được thầy Hưng quản giáo buồng P cho viết lại những vết thương trên thân thể của con là do ai đánh và đánh bằng những thứ gì? con đã cố gắng viết vào ngày 04/08/2007. Hôm con đi cung bị đánh là do điều tra Vũ đá thẳng vào ngực. Và con cũng được thầy quản giáo viết giấy cho con trình ban giám thị ở đó đến chiều 31/08/2007 thì chuyển đến trại giam ở Thủy Nguyên. Ở đó con cũng đi cung và bị đánh do con viết giấy là không mời luật sư  theo ý của điều tra Vũ, xong dẫn con đi chụp ảnh lăn tay thì liên tục đá vào chân, đầu của con. Đến trưởng trại ở đó còn bảo "Chân nó đau thế đá ít thôi". Con ở đó đến sáng 12/09/2007 thì bị chuyển lên trại Kế - Bắc Giang. Không biết điều tra Vũ nói gì với cán bộ đại úy Dũng "đen". Dũng "đen" đi về phía con lấy chân giận lên còng tay xuống đất và một chân kia thì đá liên tục vào ngực, vào mặt, vào lưng của con.
Trong quá trình điều tra, con chỉ được biết nhà có thuê luật sư từ khi con ở trại Thủy Nguyên. Nhưng ở trên Bắc Giang con ngóng chờ luật sư lên đó để nói sự thật để luật sư căn cứ vào đó  mà nhờ những cơ quan tối cáo điều tra bắt toàn bộ những kẻ dám làm sai lệch, bóp méo sự thật. Nhưng đến khi được gặp mặt luật sư hôm đối chất với thằng Trung thì điều tra đã vào đe dọa trước và sau đó mới cho thằng Trung và luật sư vào và con hoàn toàn không biết ai là luật sư của con nữa. Chỉ thấy mấy người sách cặp không mặc quần áo công an lên đoán là luật sư và càng không biết ai là luật sư của con cũng không được giới thiệu  và không được nói chuyện một câu nào với luật sư. Khi đối chất song họ vội vàng cho con ra ngoài để cách li luật sư và thằng Trung. Ra về, họ mới cho con vào phòng nói chuyện.
Khi ở trại Kế - Bắc Giang con đã nghĩ là mình không thể sống được đến lúc ra trước tòa để nói lên toàn bộ sự thật nên con đã thêu lên  tất cả quần áo chữ "Chưởng VT" tức " Chưởng Vô Tội" , cả vỏ gối con cũng thêu nữa, còn áo phông trắng con thêu bài thơ kêu oan và cũng là bức tống văn kiện  để làm bằng chứng khi co đã chết.
Con đã phải rút từng sợi chỉ ở chăn bông tiết kiệm và chỉ ở khăn mặt ấy kẹp vào que tăm để thêu nên thêu mất rất nhiều thời gian. Con sợ bị lộ sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của con và của mọi người ở ngoài. Nên đến hôm con về trại ở Trần Phú ngày 20/05/2008  con đã cất kín chiếc áo để không ai phát hiện ra. Và con cũng chờ ngày ra đến tòa án để nói lên toàn bộ sự thật. Nhưng trước tòa, sự cứng ngắc của cơ quan tư pháp đã không nhìn nhận ra mọi việc. Hay là thế lực đen đã che phủ rồi? Nên tất cả những lời nói của con trở lên vô nghĩa. Đến khi tòa tuyên án xong, con mới bừng tỉnh là chiếc áo con đang quấn ở bụng và con đưa cho bác Chiến luật sư. Nói với bác ấy rằng: "Gửi lên văn phòng chính phủ kêu oan thay cháu, cháu bị oan" Và chiếc áo đó, bác đã đưa về cho bố mẹ đấy.
 Còn những chi tiết nữa là : Trong ngày 14 và 15 -7-2007 con nhận được nhiều cuộc điện thoại đến lắm. Khoảng tầm 4h chiều ngày 14-7-2007 thằng Trung gọi điện cho con bằng số máy bàn nhà nó hỏi về Lan Anh (tức Phương) và cho con biết số điện thoại của thằng Trường "Sinh"  và nó bảo cái Lan Anh về chỗ con  thì gọi cho nó và nó còn gọi cho con mấy lần nữa bằng số máy di động để hỏi cái Lan Anh (Nguyễn thị Lan Phương tức Hằng tây lúc đầu nó giới thiệu tên cho con là Lan Anh).
Còn trong ngày 14-7-2007 thằng Trung có việc gì mà cứ tìm thằng Trường "Sinh" rất gấp. Trong khoảng 9h sáng  thằng Trung đi đâu đấy thì thằng Trường Sinh  lại về chỗ con ( vì nó ngủ nhờ nhà con từ đêm 13-7 và cái Phương còn đang ngủ ở nhà con). Đến tầm 2h chiều con ngủ dậy định đi làm thì thằng Trung lại nhờ con  lai lên đường Lê Lợi tìm thằng Trường Sinh nhưng không gặp và con để nó ở trên đó sau đó con về công ty. Nó còn cho con số máy nhà nó, bảo con là " Em về nhà cái Lan Anh, anh về thì gọi cho em" Nó còn xin số điện thoại của con, con viết vào tờ giấy đưa cho nó vì nó không nhớ.
 Con nghĩ rằng chắc chúng nó phải có chuyện gì đó thì mới tìm nhau như thế và thằng Trung  còn bảo con là " Về nhà nó nhận mấy triệu".
  Đoàn gọi cho con mấy cuộc, dục con về để nó lấy xe đi chơi. Nhưng xe con đưa cho thằng Trường  đi vá săm và rửa xe nên về cũng hơi muộn, khoảng 8h tối nên em không lấy xe nữa mà để xe cho con và thằng Trường đi. Và nhất là khoảng hơn 9h tối con có nhận một cuộc điện thoại, con không nhớ là ai nữa, chỉ nhớ là giọng đàn ông hỏi con đang ở đâu và con nói đang ở Hải Dương. Lúc này con đang chơi ở nhà cái Mến ở Tân Tạo, trời lại mưa to  nên lúc con nói chuyện điện thoại thì bố cái Mến cứ tưởng con nói chuyện với ông ấy.
 Tý nữa con quên chuyện này. Khi con ở trên Bắc Giang thì điều tra Vũ có bảo con viết thư cho mẹ, nói là " Con vẫn khỏe, con đã giết người, mẹ ở ngoài đừng khiếu nại nữa". Nhưng con không viết như vậy, con chỉ viết đại ý là " Con khỏe rồi và con không phải như người mà bố con đã nói" với đại ý ấy, con nghĩ là mẹ sẽ hiểu là con vô tội. Nhưng con không biết là họ có đưa cho mẹ lá thư đó không? Mấy lần gặp mẹ con cũng quên không hỏi mẹ. Nên viết thư này con viết luôn không sợ con lại quên.
 Khi ở trong trại Kế con đã bảo điều tra Vũ nhỏ là con bị oan, hai chú cũng biết, cháu muốn được về nhà, cháu không cần gì cả cũng không kiện cáo gì hết. Và họ bảo là" Mày cứ viết hết bằng chứng ngoại phạm ra" Và mỗi lần lên họ cho con viết một lần vào những mảnh giấy như giấy nháp vứt đi đấy. Họ còn lừa con là đã thả Đoàn ra rồi nên con đã yên tâm. Họ còn bảo " để họ bắt được thằng kia thì họ sẽ thả con về". Nhưng tất cả họ lừa con, họ đã sắp đặt và ép con phải chết nên con mới để lại tất cả lên áo, gối, quần áo đang mặc cho dù có chết thì đó cũng là bằng chứng của con.
 Và linh cảm của con đã đúng, họ đã ép con chết để bịt đầu mối và lừa con để cho thằng kia cao chạy xa bay rồi. Làm sao mà thằng Trung cứ gọi điện cho con hỏi về cái Phương như vậy? Vì khi ngủ ở nhà con đến khoảng 9h30 phút ngày 14-7-2007 Trung và cái Phương lên quán anh Thanh "Già" và thằng Trung nó bảo với con là cái Phương ở trên đó. Đến trưa cái Phương về nhà con, còn nó về nhà nó ở Đồ Sơn - Kiến Thụy. Cái Bảy đã nấu cơm cả cho 2 đứa nó. Đến tầm 11h ngày 14-7-2007 con về hỏi Bảy là chúng nó không về ăn cơm à? thì Bảy bảo không. con bảo Bảy ăn cơm một mình  còn con đi ngủ, khi đi ngủ thì cái Phương về và nhờ gọi Tắc Xi cho nó  để nó về nhà, và Bảy vào giường lấy điện thoại của con ra gọi Tắc Xi lúc này thì thằng Trường cũng đến, con không biết cái Bảy gọi bằng máy của con hay bằng máy của thằng Trường "sinh". Khi Tắc Xi đến  thì thằng Trường còn đón Tắc Xi hộ cái Phương và cái Phương nó bảo với con là nó  về nhà nó ở số 1 Lạch Tray và mai nó xuống. Con lại vào ngủ tiếp đến khoảng 14h ngày 14-7-2--7 thì thằng Trung nó về hỏi con về cái Phương. Con bả nó nói về nhà ở số 1 Lạch Tray rồi vì em về Đồ Sơn  nên nó cũng tranh thủ về nhà. Và thằng Trung nhờ con tiện đi làm lai nó đi tìm thằng Trường "sinh" như con đã viết ở trên.
 Con bây giờ ở trong đây không biết khi nào phải ra đi. Chỉ cầu mong bố mẹ và mọi người ở bên ngoài tìm giúp con người có tài, có đức để tìm lại sự thật vụ án này. Như thế con mới có thể giải oan hận này được, ở trong đây  nhiều người bảo con viết đơn xin tha tội chết  để còn sống được lâu mà kêu oan nhưng con bảo là con không có tội thì con không bao giờ viết đơn xin tha tội chết cả. Và sự thật của vụ án này sớm được đưa ra ánh sáng thì có thể con còn sống. Còn nếu muộn  thì cũng nhắm mắt cho lòng thanh thản. Vì con biết rằng, trong số các quan điều tra  thì cũng có nhiều vị quan tốt, dám lật lại vụ án này để tìm cho ra sự thật nên con mong mọi người ở ngoài nhờ người có tài có đức giúp con qua cảnh oan trái này. Nếu không làm ra sự thật thì sẽ có rất nhiều người vô tội phải chịu cảnh như con, một khi những quan đi kia vẫn lộng hành.
 Hải phòng ngày 07-04-2009
Con trai của mẹ
Nguyễn Văn Chưởng








Chủ Nhật, ngày 07 tháng 12 năm 2014

LETTER SEEKING URGENT INTERVENTION FOR NGUYEN VAN CHUONG


LETTER SEEKING URGENT INTERVENTION FOR NGUYEN VAN CHUONG
To: Amnesty International
To: The European Union
 Human Rights Organizations

My name is Nguyen Truong Chinh, born 1945, mobile phone: 01626627673
Address: Village 1 Hamlet Binh Dan, District Kim Thanh, Province Hai Duong.
I am writing this letter to protest the innocence of my son Nguyen Van Chuong who may be executed anytime for a wrongful death sentence.
Dear Sirs and Madams, my son 's case is as follow:
- 21hr evening of the 14th July 2007, a Major policeman was murdered at Dinh Vu District, Hai Phong Province. At the same time, my son was at Hamlet Binh Dan , District Kim Thanh, Province Hai Duong, there were many witnesses. ( That is some 40 kms away from the crime scene ).
1- But the police, the Courts, the prosecutors all decided to give my son the death penalty, although they could not provide any concrete evidence to show that Chuong was the killer, but only based on the statements from 2 witnesses Vu Toan Trung and Phuong.
2- The Investigation Bureau and Courts deliberately overlooked obvious alibis to prove that my son was not at the scene such as: did not allow new witnesses to testify in Court ( although were recommended several times by the defense lawyers ) , refused to listen to the cries of innocence from the suspects.
For the last 8 years long, my family and Chuong had sent many letters and forms protesting his innocence to all the relevant departments, to the Communist Party, to the Government and to the Congress, including a letter written in my own blood to the President but no one bothered to take a look at the case to ensure that justice was served
October 2014, Court and the Procuracy officials gave us and Chuong a notice that by the end of December 2014 Nguyen Van Chuong will be executed.
I sincerely hope that international organizations will speak up to help us, by making a request to the Vietnamese Government to delay the execution of Nguyen Van Chuong. To request a proper investigations into the many alibis that proved that Nguyen Van Chuong was not even at the scene, as well as the severe tortures, forced confessions and coercions by the police of the Investigation Bureau towards Nguyen Van Chuong, of which Chuong had denounced at both the Trial and the Appeal Court.

Hai Duong, the 07th December 2014
Signed
Nguyễn Trường Chinh

est INNOCENT ensemble sauvons lui LA Vie
bào thơ kêu oan Chưởng thêu trên áo.
The shirt embroidered poem by Nguyen Van Chuong petition with the content:

Petitioners grudge project by government.
Absolve this hatred for black people.
Pure heart hell knows.
Return justice for civilians.
Back to the wrong people abuse,
Vietnam law is very strict.
The law is in the hands of bureaucracy.
Slander punishes innocent people
Án oan ôm hận nhờ chính phủ
Giải oan hận này cho dân đen
Tấm lòng trong sạch thiên địa biết
Trả lại công bằng cho dân thường
Sao để quan sai hành hạ dân
Pháp luật Việt Nam là rất đúng
Luật pháp nằm trong tay quan điêu
Vu oan  giáng họa cho dân lành

Here is the letter of blood Nguyen Truong Chinh father of Nguyen Van Chuong announced biting finger to draw blood to write a letter to President Truong Tan petition for the mule Nguyen van Chuong without a response answered solve.



Bài bào chữa của ls Quánh về vụ án của Nguyễn Văn Chưởng

Ngày 04/12 gia đình đi thăm Nguyễn Văn Chưởng, Chưởng yêu và suy xụp tinh thần bởi anh cùng gia đình đã 8 năm dòng dã kiên trì đi kêu oan mà không có biển chuyển gì? mỗi ngày anh một đến gần với ngày bị thi Hành án Tử Hình mà anh không phải là kẻ giết người cướp của.
Số điện thọa của ông Nguyễn Trường Chinh  01626.672.673bố của người sắp bị Tử Hình Oan Nguyễn Văn Chưởng 
ai cần số điện thoại của Luật sư Quánh xin gọi cho tôi Trần Thị Nga  số 0972572585 tôi sẽ cung cấp. 

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

ĐƠN TỐ CÁO
 Kính gửi: Các cơ quan truyền thông và Nhân dân Việt Nam
Tôi là: Nguyễn Trường Chinh: sinh năm 1945. điện thoại 01626627673.
 Hội viên hội cựu chiến binh Việt Nam
 Thường trú: Thôn 1 xã Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương.
Tôi là bố của Tử tù Nguyễn Văn Chưởng.

Tôi làm đơn này tố cáo Đại tá Dương Tự Trọng - (Nguyên)  phó giám đốc công an Hải Phong, vì thành tích cá nhân muốn lên chức, leo cao đã dùng mọi thủ đoạn đê hèn dã man, độc ác nhất để kết thúc nhanh vụ án.
Cố tình tạo dựng hồ sơ vụ án giả lừa dối cấp trên hãm hại người vô tội
- Thời điểm xẩy ra vụ án Chưởng đang có mặt ở xã Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương có rất nhiều người biết  (cách nơi xẩy ra vụ án gần 40km)
- Tôi tố cáo Dương Tự TRọng vì trục lợi cá nhân, lợi dụng chức quyền đã chà đạp  thô bạo nhân phẩm, nhân quyền của một con người vô tội.
- Sau vụ án đêm 14/07/2007 Dương Tự Trọng từ một phó phòng đã leo lên Phó giám đốc Công an Hải Phòng.
   Tháng 8 năm 2007 Dương Tự Trọng nguyên thượng tá phó phòng CSĐT công an Hải Phòng  phụ trách vụ án sát hại thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh tại Đình Vũ- Hải Phòng lúc 21h30 ngày 14/07/2007, vụ án hình sự thụ lý số 58/2008 HSST ngày 18/04/2008 Dương Tự TRọng cố ý phạm tội như sau:
1.  bắt không đúng người đúng tội (thời điểm xẩy ra vụ án Nguyễn Văn Chưởng có mặt tại xã Bình Dân, Kim Thành, Hải Dương có rất nhiều người biết). Bắt người vô tội tra tấn rất dã man, dụ dỗ lừa đảo để buộc họ phải nhận tội.
  - 8h ngày 10/08/2007 gia đình tôi cho anh Nguyễn Trọng Đoàn  cầm đơn của mẹ vào nộp tại Phòng CSĐT công an Hải Phòng  để kêu oan cho Nguyễn Văn Chưởng thì bị Dương Tự Trọng  ra lệnh bắt khẩn cấp Đoàn, mà Đoàn có tội gì đâu?
-  Sau khi Nguyễn Văn Chưởng và Nguyễn Trọng Đoàn  bị bắt Dương Tự Trọng ra lệnh cho cấp dưới tra tấn con tôi và những người khác rất dã man tàn bạo, đêm công an thay nhau đánh liên tục ngày thì bỏ đói bỏ khát, hôm ra tòa xử các con tôi cũng nói y như thông tin tôi nhận được . Trước tòa sơ thẩm, phúc thẩm Đỗ Văn Hoàng  kêu bị các công an kẹp bút bi vào khe ngón tay của hai bàn tay, hai công an bóp thật mạnh  cùng lúc đó bộ phận sinh dục thì bị đốt không chịu được thì nhận bừa chứ Hoàng này không giết người cướp của.
  2. Trước tòa Nguyễn Văn Chưởng kêu bị tra tấn  như kiểu của Hoàng và bị trói ngược hai tay ra sau lưng  treo ngược lên ba công an cùng lúc đánh mạnh vào đầu, đầu gối, mắt cá chân và những chỗ khác và bị bỏ đói bỏ khát còn bị đe dọa " nếu không nhận thì bắt nốt mẹ mày" buộc Chưởng phải nhận để sống qua ngày, trong bản cung Chưởng để lại hai chữ EC "ép cung".
  - Trước tòa  Nguyễn Trọng Đoàn cũng khai bị công an trói lại rồi họ tập trung đánh thật mạnh vào đầu, vào ngực rất dã man bắt nhận " anh mày về sáng ngày 15 tháng 7 chứ không phải về tối ngày 14/7 nếu không viết không nhận thì chúng tao đánh cho đến chết và mai mẹ mày xuống "bà Bích" chúng tao bắt nốt, nếu mày nhận viết ra giấy anh mày vế sáng 15/7 thì mẹ mày không bị bắt và mày cũng được thả cho về". Đau quá sợ quá vì tuổi trẻ không hiểu rõ trường đời  và pháp luật nên Đoàn  đã nhận lời làm theo ý của công an.
  3.  Dương Tự Trọng cố tình hủy đi những giấy tờ có liên quan đến vụ án.

- Lời khai lần thứ 2 của anh Trần Quang Tuất bị mất . anh Tuất được công an dẫn lên tầng trên còn tôi ngồi ở phòng trực ban xuốt một ngày từ 8h sáng đến 18h chiều anh Tuất mới ra.
- Lời khai của chị Mai vợ anh Tuất  tôi đưa chị Mai lên phòng 4 tần trên tôi ngồi chờ ở phòng trực ban thuộc cơ quan CSĐT Hải Phòng.
 Hai lời khai trên bị hủy không có trong hồ sơ vụ án.
 - Hủy toàn bộ giấy chứng thương của Nguyễn Văn Chưởng vì bị tra tấn dã man tàn bạo  bị thương rất nặng khi chuyển vào trại Trần Phú sợ Chưởng chết  nên giám thị trại giam có lập biên bản giám định thương tích cho Chưởng thầy quản giáo còn bảo Chưởng  cố gắng viết ra giấy bị ai đánh, đánh bằng dụng cụ gì?
4.  Sau khi các con tôi bị bắt rất vô lý tôi có mời luật sư bào chữa:
 Sáng 14//08/2007 luật sư vào phòng CSĐT công an Hải Phòng xin làm việc theo luật định thì bị Dương Tự Trọng  cản trở gây khó khăn nhằm kéo dài thời gian  để ép cung  các con tôi nhận tội.
  Qua đơn này tôi gửi kèm  các kiến nghị của các luật sư ngày đó.
 Kính thưa quý ông bà, quý cơ quan có chức năng. Tôi lên án và tố cáo Dương Tự Trọng cố ý gian dối tạo dựng hồ sơ vụ án giả để  hãm hại người vô tội và cố tình bỏ sót bọn phạm tội , cố ý làm trái pháp luật. Đi ngược lại chủ trương đường lối của Đảng, vi phạm nghiêm trọng pháp luật của nhà nước.
  Kính mong quý ông, bà và quý cơ quan có chức năng cho thanh tra lại vụ án đêm 14/07/2007 tại Đình Vũ - Hải Phòng .
Tôi xin cam đoan những nội dung trên là chính xác. Nếu sai tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật.

 Tôi xin chân thành cảm ơn.              Ngày 09 tháng 12 năm 2014
                                                                  người làm đơn


                                                              Nguyễn Trường Chinh