Thứ Sáu, ngày 17 tháng 4 năm 2015

Hướng dẫn làm hồ sơ sang Đài Loan lo thủ tục hậu sự cho người thân bị nạn khi xuất khẩu lao động tại Đài Loan.



1.     sổ hộ khẩu gia đình.
2.      Giấy đăng ký kết hôn  của người bị nạn (nếu có vợ chồng rồi).
3.     Giấy khai sinh bản sao của người bị nạn “ mẫu mới”. 3 bản.
4.     Giấy xác nhận tài khoản ngân hàng của bố hoặc mẹ, vợ hoặc chồng của người bị nạn. (Giấy xác nhận này phải có con dấu và chữ ký của lãnh đạo Ngân Hàng vd: trưởng phòng, kế toán, giám đốc, phó giám đốc )   Tài khoản Ngân hàng bố mẹ có thể chung một cái. Vợ với con chung một cái.  Lý do: tiền bảo hiểm cục bảo hiểm sẽ trả cho bố mẹ riêng, vợ con riêng. 
5.      Giấy khai sinh bản sao của con từng đừa một (Nếu có con rồi ) 3 bản mẫu mới.
6.     Giấy ủy quyền. nội dung:

 Hà Nội  Ngày  tháng      năm

Giấy ủy quyền
Chúng tôi là:
1. Họ tên:       Nguyễn Văn A   số chứng minh.. ngày tháng năm sinh      (là bố đẻ của  “ Nguyễn v D… họ tên người bị nạn qua đời” số hộ chiếu….)
2.  Họ tên:  Nguyễn thị b   số chứng minh    ngày tháng năm sinh …(là mẹ đẻ của ……..)
3.  Nguyễn thị C       số chứng minh. Ngày tháng năm sinh ( là vợ của …………)
4.  Nguyễn thị D          ngày tháng năm sinh (là con đẻ của …….)
5.    Nguyễn thị E ……………………………(là con đẻ của …..)

Chúng tôi có con, chồng và cha chúng tôi là  Nguyễn Văn D số hộ chiếu…….. đi xuất khẩu lao động tại Đài Loan ngày … tháng…. Năm bị tai nạn qua đời  ngày tháng năm.
 Nay chúng tôi viết giấy ủy quyền cho anh  Nguyễn Văn C số hộ chiếu ….là anh ruột của Nguyễn Văn D số hộ chiếu… có toàn quyền thay mặt chúng tôi sang Đài Loan lo thủ tục hậu sự và các thủ tục pháp lý liên quan đến cái chết của Nguyễn Văn D.
Vậy chúng tôi viết giấy ủy quyền này làm chứng.
 Người ủy quyền.

1.    Bố
2.    Mẹ.
3.    Vợ.
4.    Con.
5.    con

Gi chú: Lập giấy ủy quyền xong tất cả những người này đến ủy ban xã hoặc phường nơi cư trú yêu cầu Công Chứng Chữ Ký hay còn gọi là Xác nhận chữ ký “ngồi ký trước mặt chủ tịch hoặc phó chủ tịch hoặc cán bộ tư pháp”.
 Thông thường cán bộ sẽ xác nhận như sau:
Tôi là  … Nguyễn văn E chúc vụ chủ tịch hoặc phó chủ tịch xã… huyện, tỉnh… xác nhận chữ ký của ông a bà b bà c chị đ là đúng và đã ký trước mặt tôi. Ký tên đóng dấu.”


1.   Sau khi các giấy tờ này đầy đủ thì đem đi dịch thuật, công chứng sang tiếng Trung mỗi thứ 3 bản.
Riêng giấy xác nhận tài khoản ngân hàng phải có thêm tiếng Anh.
2. Sau khi dịch thuật công chứng sang tiếng Trung song rồi thi photo ra một bản nữa rồi đem đến 40b Trần Phú quận Ba Đình, Hà Nội “bộ ngoại giao” nộp hồ sơ công chứng tiếp. “khai là làm hồ sơ lo thủ tục hậu sự và lĩnh bảo hiểm”.
3. Sau khi công chứng ở bộ ngoại giao xong đem photo rồi mang đến tầng 5 số nhà 239 đường Xuân Thủy, Quận Cầu Giấy, Hà Nội “ Văn phòng đại diện Đài Bắc ở Việt Nam” công chứng tiếp. “ở đây họ chỉ nhận hồ sơ buổi sáng”

Ghi chú: yêu cầu bên Đài Loan cung cấp cho Giấy Báo Tử để đi công chứng ở bộ ngoại giao sẽ nhanh hơn “ nếu ko có giấy báo tử sau 3 ngày nộp đơn mới được lấy, nếu có giấy báo tử ngày hôm trước nộp hôm sau được lấy”.
Nếu cần làm visa cho người được ủy quyền sang Đài Loan thì phải có giấy báo tử này và bộ hồ sơ này cũng đến Văn phòng đại diện Đài Bắc để nộp hồ sơ làm visa.

Sau khi làm xong thì phải còn đầy đủ 3 bộ hồ sơ gồm mỗi loại giấy tờ 3 bản.
Thủ tục hồ sơ như thế đã hoàn thiện mang sang Đài Loan để làm các thủ tục hậu sự, bảo hiểm và đòi quyền lợi nếu có. ( Khi sang Đài Loan chỉ mang hồ sơ đã dịch thuật công chứng, còn giấy tờ bản gốc như sổ hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn để lại ở nhà"


Mọi thông tin thắc mắc xin gọi điện hỏi tôi :
Trần Thị Nga 0972572585.

Nếu ko biết chỗ dịch thuật công chứng hãy gọi điện tôi giới thiệu cho chỗ quen tôi thường xuyên giới thiệu dịch thuật.





công an tỉnh Long An bắt cóc, chiếm đoạt tài sản cua dân nhưng sợ bị đưa tin

Thông báo. số điện thoại của anh Lưu Văn Vịnh đang dùng nhờ của bà Rưỡi gì của Hồ Duy Hải 01286716821
mong mọi người gọi điện phỏng vấn đưa tin
anh Vịnh Lưu đã ra khỏi đồn công an tỉnh Long an lúc 20h đêm 17/4/2015.
Chiều hôm nay PA 61 công an tỉnh Long An ông Nguyễn Duy Kỳ và mấy người nữa thẩm vấn bắt anh Vịnh viết 3 bản tường trình
bản thứ nhất: từ 23h đêm hôm qua sau khi ra khỏi đồn công an đã gọi điện nói chuyện và gặp những ai?
bản thứ 2: nội dung Ngày 16/04/2015 tôi đến Thạnh Hóa, Long an quay phim chụp ảnh đưa tin sai sự thật lên FB, tôi hứa từ này trở đi tôi không quay phim chụp ảnh và đưa tin gì lên FB nữa.
bản thứ 3: Từ nay tôi không cho người khác đăng tin vào FB của tôi nữa nếu không tôi sẽ chịu trách nhiệm trước Pháp Luật.
Tất cả 3 văn bản đó anh Vịnh đều không ký không viết, đến 15h công an đổi ca sang ông ông Kỳ nghỉ ông Nguyễn Văn Khửng tiếp tục làm việc với anh Vịnh đến 20h với biên bản ghi với nội dung ông Nguyễn Văn Khửng công an PA61 công an tỉnh Long An làm việc với ông Nguyễn Văn Vịnh đến 20h ngày 17/04/2015 yêu cầu ông Vịnh đúng 8h sáng ngày 18/04/2015 tiếp tục đến phòng PA61 công an tỉnh Long An tiếp tục làm việc.
Hiện tại công an chưa trả anh Vịnh tài sản là điện thoại, xim thẻ và giấy tờ.
FB Vịnh Lưu hiện nay công an đã cướp quyền truy cập của ông Vịnh vì thế ông ko thể thông báo và gửi lời cảm ơn tới mọi người đã và đang quan tâm đến vụ việc của ông. ông Vịnh nhờ tôi chuyển lời cảm ơn tới tất cả mọi người và mong mọi người tiếp tục quan tâm và cầu nguyện cho ông có sức khỏe và tinh thần sáng suốt để ngày mai tiếp tục làm việc với công an.
kính chuyển : Trần Thị Nga.

Công an chuyên nghề bắt cóc, cướp tài sản.


Sáng 16/4/2015 ông Lưu Văn Vịnh FB Vịnh Lưu bị 3 ông Bé, Thắng và Nhân là công an huyện Thạnh Hóa, Long An xông vào cưỡng chế bắt đi khi anh đến thăm cháu Thảo Vi và Tuấn là con của vợ chồng chị Mai Thị Kim Hương và anh Nguyễn Trung Can và những hộ dân bị chính quyền cưỡng chiếm phá nhà cửa mà gia đình anh đã sinh sống nhiều chục năm qua.
Ông Lưu Văn Vịnh là một người hoạt động xã hội ôn hòa, ông thường có mặt ở các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược, các buổi dã ngoại Nhân Quyền và đặc biệt là ông thường xuyên đến thăm, chia sẻ động viên tinh thần thân nhân và những người bị bách hại, oan sai.
Ngày 14/4/2015 công an và chính quyền huyện Thạnh Hóa đã cướp chiếm mảnh đất mà gia đình bà Hương sinh sống và xử dụng nhiều chục năm nay, gia đình bà Hương đã phải liều mạng giữ nhà giữ đất, giữ nơi ở và mưu kế sinh nhai của gia đình. Ông bà đã bị công an bắt giam cùng nhiều người khác trong gia đình. Hai con của anh chị là cháu Tuấn 15 tuổi và cháu Vi 13 tuổi hiện đang phải sống nhờ họ hàng vì nhà của các cháu đã bị chính quyền cướp.
          ông Lưu văn Vịnh cầm biểu ngữ
Trên tinh thần bắc ái ông Vịnh đã đến thăm 2 cháu con bà Hương , khi ông vừa vào nhà mới kịp chào hỏi nói chuyện với các cháu vài câu thì ông bị công an xông vào nhà bắt đi, họ bắt ông về công an huyện Thạnh Hóa câu lưu từ 9h sáng đến 11h thì áp tải ông về công an tỉnh Long An, tại đây ông đã bị công an thu giữ toàn bộ máy ảnh, điện thoại, giấy tờ tùy thân. Công an dùng điện thoại của ông kiểm tra các tư liệu trong máy và yêu cầu ông làm việc về tài khoản FB Vịnh Lưu, ông từ chối làm việc với các thông tin khác mà chỉ xác nhận làm việc về mấy tấm hình ông chụp cảnh ngôi nhà của gia đình bà Hương đã bị chính quyền cướp phá tan hoang.
 nhà của gia đình bà Hương ông Can đã bị cướp phá tan hoang
 vợ chồng bà Hương ông Can  quyết tử chiến đấu giữ đất, giữ nhà đã bị công an bắt giam.
Đến 23h công an thả ông ra nhưng các tài sản của ông là điện thoại , xim thẻ và các loại giấy tờ thì họ vẫn tiếp tục thu giữ của ông. Công an yêu cầu ông 8h sáng ngày 17/4 đến làm việc tiếp. Đúng 8h ông Vịnh đã đến làm việc với công an nhưng công an không làm việc đến 10h công an mới làm việc đến 11h20 trưa công an không trả tài sản cho ông mà bắt ông 13h30 tiếp tục làm việc vì lý do trên mạng Fb có nhiều người đưa tin về việc ông bị công an bắt giữ trái phép.
Yêu cầu công an phải trả tự do và trả tài sản cho ông Lưu Văn Vịnh và chấm rứt ngay hành vi tùy tiện bắt cóc, đe dọa và thu giữ tài sản của ông Vịnh một cách tùy tiện.

Trần Thị Nga

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 4 năm 2015

Công an Bắc Giang bắt Dân oan khiếu kiện.


 vào lúc 9h sáng ngày 13/04/2015 khoảng 20 người dân oan của tỉnh Bắc Giang cùng nhau đến trụ sở Đảng ủy tỉnh Bắc Giang giăng biểu ngữ yêu cầu chính quyền giải quyết các vụ khiếu đất đai, tài sản và quyền lợi của họ bị chính quyền xâm phạm mà họ đã phải đi khiếu kiện triền miên trong nhiều năm.  Chính quyền tỉnh Bắc Giang không giải quyết các vụ khiếu kiện trên mà 9h30 họ huy động công an mặc sắc phục và thường phục bao vây bắt 10 người dân oan đưa về công an tp Bắc Giang giam giữ , trong số 10 người bị bắt có một em bé 1 tuổi.
danh  sách bị bắt:
1.   Nguyễn Thị Hiền,
2.   Tạ thị Tuyết.
3.   Nguyễn Thị Bình.
4.   Hà Thị Liên.
5.   bà Oanh.
6.   Bà Tặng,
7.   ông Đài
còn 2 người nữa và cháu bé 1 tuổi chưa hỏi được họ tên.
Người ra lệnh bắt dân oan là ông Nhượng và ông Cường công an tp Bắc Giang.
Hiện tại 11h công an đang lập biên bản ép 10 người dân đi kiếu kiện này vào tội gây rối trật tự công cộng.
Kính báo



Bà:Nguyễn Thị Hiền là một trong số 10 người bị bắt sáng 13/4/2015

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 4 năm 2015

Trần Thị NGa bị bắt cóc đánh đập 30/3/2015

To whom it may concern                                            30 Mar, 2015


Dear Sirs/Madams,

KIDNAPPED BY POLICE on 30 Mar 2015
REPORT

My name is Tran Thi Nga, DOB 18 Apr 1977.
Address: No. 254 Tran Thi Phuc street, Phu Ly city, Hanam province.
email:    tranthuynga0@gmail.com
tel:  0972572585
At about 7.40 am dated 30 Mar 2015, I and my two sons, Tran Van Phu 5 years old and Tran Van Tai 2, took the coach, plate number 90B-000.37, departed from my parent house in Nguyen Ly commune, Ly Nhan district, Hanam province, outbound for Hanoi, with the intention of taking part in a workshop held at the Germany Embassy at 4pm between German Bundestag members, Swedish Riksdag members (hereinafter both called Parliament members) and Vietnam’s civil society representatives.

When we were boarding the coach, the security officer named Cong, member of the “politics protection” department of Hanam provincial police, who had been sitting in Mr. Sang house, next door to my parent house, also boarded the coach. Meanwhile some other security officers took other means of transport. At 9.30 am the coach arrived at Giap Bat bus station. When we just got out of the coach, some 10 of Hanoi & Hanam security officers in plain clothes immediately approached and seized 3 of us and squeezed us into a ‘blue plated’ 16-seat van (denoting that the car belongs to state bodies) which had been left readily open there, under the witness of other 4 policemen in uniform, who ignored our cry for help.

Three of us kept screaming for help and when some other fellow people intended to help but were only intervened and blocked by those uniformed policemen. And those plain clothed men who were kidnapping us showed their police badge in order to stop the help by other people.

Right from the first minute, I kept screaming out loud: “I am kidnapped, I am kidnapped…”. When the van was on Giai Phong road near the T-junction to Phap Van, there were some men seeing us calling for help with my mouth covered and my neck and limbs twisted, my little son was frightened and started to cry, they looked like to try to help us but one of the policemen once again showed up his badge whilst other guys kept harassing me, covering my mouth and twisting my neck. Those fellow men then had to leave off. Immediately, these 5 guys on the van took the shields to cover all the van’s windows to block the view from outside.
After that, the man named Cong sitting opposite to me and the man in white shirt on my right tried to seize my all limbs. Another guy from my back used his left hand to hold my neck, and his right hand to cover my mouth to allow another guy (next to the guy in white shirt) to fist into my head and face. When he hit my nose, the blood blew out from my nose and mouth. The guy at my back had to take his hand off my mouth as the blood came off all around, making my little Tai hugging me tightly in great fear.

Now I was in terrible anger. I blew the blood into their faces, …, asking them what we did wrongly and why the kept harassing us, robbing, hitting us like this? They were all silent but kept squeezing my body with the guy at my back placing his left arm on my chest to stiffen my neck.

When the van got to Bien Hoa road in Phu Ly city where there were many passerbies, I cried for help again but they immediately covered my mouth and blocked my neck, pressing the 3 of us down to the van seats, stopping us from screaming.

They took us into the Phu Ly city police station. When they opened the van door, I at once saw 1 of the 5 guys who used weapons attacking my children and me on the date of 25 May 2014 in Thanh Tri, Hanoi. He was in plain clothes standing inside the police station’s yard (my 5 yrs son Phu also recognized him).

In here, there were more guys in plain clothes pushing us upstairs to 2nd floor, into the office of public security with only the Captain named Le Thanh Nghi in police uniform. I kept asking him for the reason why policemen always disguised as thugs to rob, kidnap, and harass us. He could only shout, threaten to hit or kill us.

At last he confirmed that those thugs who broke my leg on 25 May 2014 and in many other occasions and those of today were all indeed policemen by saying: “Now you know clearly we are all police, don’t you?!” He also ascertained the act of seizing us today by accusing: “Because you are licking the arse of foreign countries” – referring to the intention of me taking part in the workshop with German and Swedish parliament members.

Inside this police station, the group of more than 10 men in plain clothes took turn to intimidate the 3 of us which scared my little Tai, who although not feeling sleepy but lied in fear inside my lap with his eyes fully closed and his arms tightly around me. When I was holding him like that, a guy name Thang – religion security officer – hit my head from behind. My outrage peaked up. I took the snack pack of Tai on the desk and threw to the guy’s face, accusing them of being so nasty and coward. I asked them if they were having parents, wives or kids?! Or if they were having a heart and a brain of human being?! Or if it is because when they took the job of being a policeman, their human heart and brain had been replaced by that of animal, and therefore they could be cruel to such level. I asked again what violations we had made and why they were kidnapping us and beating us like that. They kept being silent whilst continued threatening us with violence and filming.
(…)
After a while of hearing my insulting words, they then left us alone and only then my sons Tai and Phu dared to roam around the room, although still scared enough not to talk but whispered.

At around 5pm, some 7-8 men and a woman came and pressed me flattened down, with my little Tai in my lap. They used wet tissues to wipe off all the blood traces on my face and threw the 3 of us out of the police station. They brought all my belongings, including my phone, they took when they seized us in Hanoi, and threw them into my house.

On the date of today – 30 Mar 2015, right during the event of IPU-132 assembly was ongoing in Hanoi, but the Vietnam police violently abused their power when they used all the means which are normally used for containing criminals to arrest and beat women and children right there in daylight and in a systematic way.

I am writing this report with the wish of getting the attention of all the diplomatic agencies and all the Parliament members of those countries who are meeting in Hanoi. I would like you, on behalf of us, to speak out the truth on the violations on Human Rights committed by Vietnam government. The Vietnam government invited you all to our country but at the same time they stop us from getting the necessary approach to you in order to block our voice on the truth of serious violations on Human Rights in Vietnam.

 
This security guy sat at my back squeezing my neck and covering my mouth.
This thug was on my right in the van, seizing my 4 limbs
This guy, named Cong, security officer of Politics Protection department, Hanam provincial police. He sat in front of me, seizing my limbs.
Captain Lê Thanh Nghị , in black suit, confirms all the thugs that kept harassing 3 of us are all policemen. And the guy with face mask, name Thang, security office of religion security department, Phu Ly city police, who hit my head from behind whilst we were inside the police station.
The guy (masked, red X) is the one who hit my head and nose inside the van.
The guy in T-shirt is a Hanoi security officer, who caught my son Phu and threw onto the van of those kidnappers.

The 3 of us BEFORE being kidnapped and beaten by the police
My appearance with bruises on my eyes and nose, beaten by those polugs (police-thugs)

Additional information on the other cases that I had been caught, kidnapped, and beaten in the past that were all in relation with my attempts of transaction to diplomatic agencies.

1.   20 May 2014. I was on behalf of the Group of Vietnam Women for Human Rights, participated in the workshop on Human Rights at the office of EU delegates in Hanoi. On the dates of 22 and 24 May 2015, my house was full of flyers placed by ‘plain clothed policemen) threatening to be murdered. On 25 May 2014, my children and I were beaten brutally by 5 plain clothed security men, using metal pipes. They broke my leg and left bruises all over my body.


This is 1 in those 5 polugs that broke my leg. I have used this photo as an evidence to report to the police of Thanh Tri district, Ministry of Public Security and the Supreme Procuracy.
On 8 Jul 2014, Nguyễn Duy Thuần, the executive from the Supreme Procuracy, after reviewing my case, said: “I cannot admit your case because you have been fighting for human rights and that’s why the police beat you correctly!”
24 Dec 2014, the police of Thanh Tri district notified that they stopped the investigation because the suspects have not been identified.



2.   30 Jul 2014, Ms Huỳnh Phương Ngọc and I, members of the Vietnam Women for Human Rights, were invited by the Australian Embassy to Vietnam to take part in a workshop on the theme of “Non-state Media”. We were surrounded by uniform and plain clothed policemen at the Guest house at No. 850 Lang Road. The police broke our room’s door in order to seize us and block us from attending the workshop. With a help from our friends in time, we managed not to be arrested.

3.   At 9.30 am, 4 Nov 2014, I came to the Canadian Embassy to Vietnam under the invitation to participate in a conversation on legal rights and legal procedures in relation to the universal periodic review (UPR). When I just arrived to the Embassy’s gate, I was arrested by uniform and plain clothed police even without getting out of the taxi. They forced the taxi driver to take me to the Doi Can street then took me in to a “blue plated” car and moved me back to the police station of Phu Ly city until late afternoon before pushing me out to the road.


Thank you very much and wish you all good health with your everlasting brightness of kindness.

Hà Nam city, dated 30 Mar 2015

Trần Thị Nga